mưa bụi

Virgo, 21.
Cat-lover.
Trying to be someone that deserves a love of a lifetime.

"I am good, but not an angel. I do sin, but I am not the devil. I am just a small girl in a big world trying to find someone to love.”

So far so good
Mặt trời lên ở Doha. Một đêm dài. 
Cố lên \m/ mạnh mẽ nào \m/

Cảm thấy có lỗi với ba mẹ.
Cố sống tốt hơn đi mà.

Nằm vùi trên giường, cảm nhận cái đau từ trên đầu truyền lại, từ bụng kéo đến, cảm nhận cơn buồn nôn từng đợt từng đợt dập dờn. Xung quanh đã tắt đèn tối om, chỉ còn sự yên lặng tuyệt đối. Tự nhiên thấy sợ hãi ghê gớm cái cảm giác xung quanh không có ai, có muốn rên, muốn hét cũng chẳng ai nghe. Giây phút này muốn đánh đổi hết mọi thứ chỉ để được ở nhà.
Bản thân chưa từng nghĩ lại có ngày vì một ai đó mà thê thảm đến như này. Thật sự thấy khinh bỉ chính mình, muốn nhổ toẹt vào cái sự yếu đuối của bản thân. Tự làm tự chịu. Đéo thể trách ai. Nhưng mà, quả thật cái cách hành xử của người đó trong chuyện này làm mình hoàn toàn sụp đổ niềm tin, và tình cảm. Tình cảm của mình đâu dễ dãi hay miễn phí để mang đi đổi lấy thứ cảm xúc hời hợt nửa vời.
Có lẽ muốn dễ sống hơn, phải tập yêu bớt sâu, nhớ bớt lâu đi, cái gì cũng chỉ tin một nửa, và đừng hy vọng. Hình như có một cái gì đó trong mình vừa tắt. Chả biết nữa. Chắc ai lớn lên cũng phải thế. Vất bỏ đi một ít niềm tin, một ít ước mơ, mộng tưởng.
Đã đến nước này, cũng không còn có thể quay lại điểm bắt đầu, không thể trở lại như trước kia.
Kỉ niệm càng đẹp thì càng đau lòng. Đến bao giờ mới có thể thanh thản bỏ qua đây.

Bế tắc.
Chẳng muốn giao tiếp.
Sợ thời gian.

All he gave me was silence, and now, a “but” clause.
What am I supposed to say?

Là buông không được nên buồn
Hay vì buồn nên mới không buông

Khóc đã quá. Lâu rồi mới được thoải mái gào khóc không sợ ai nhìn như vậy.
Thoải mái thật.
Chỉ tội ngạt mũi.
Ngủ dậy sẽ không sao nữa.
:D

Ko ngon bằng ăn ở nhà nhưng ngon nhất đất Hà Nội rồi :3

I dont know if I still like him. But there’s still something about him that I can’t let go.